Tales of an African Bootyscratcher: The Series
- Dr. Chi
- Feb 3, 2024
- 2 min read
"Tales of an African Booty-scratcher" is a weekly series in which I will share my experiences growing up as an American Nigerian in Chicago. Here is a sample of what you will be reading over the next few weeks.
On weekdays, us children were not allowed to watch television. Right after school, I had to come straight home, have a snack or four, and do my homework. Since it was the 1980s, people like me were called “latchkey kids,” children who were often home alone waiting for their parents to come home. We were a national epidemic because we were unsupervised, without babysitters, and left to fend for ourselves in emergencies.
Nothing terrible ever happened to me. The worst thing was when I was about 9 years old and accidentally placed something really hot in the garbage can. As I smelled smoke, the easiest thing was to throw the garbage down the chute. When I later heard Mr. Tucker and some neighbors discussing how a fire had started in the garbage chute, I feigned ignorance. While I knew I was responsible, I wasn’t going down for it.
Every year, I watched many of the comings and goings of my fellow residents from the screened window of our third-floor apartment one floor above the laundry room. I would sing along to these songs, the same ones I had learned doing summer camp at the Chicago Park District summer camp over the summer. There, I learned to circulate my waist to get the rhythm of the hotdog with the rest of them. Once summer ended, however, I would go straight home after school to do homework. I was often surprised at how many children my age were outside jumping rope while I practiced long division or multiplying decimals. On Fridays, if my mother was available, she would take me outside to play with the other children. But those were rare occasions.
Once, a little Black girl my age came knocking on our door. “Can you come outside and play?”
I ran to my mother, who gave an abrupt, “No!”
There was too much to be done at home. The carpet needed vacuuming, dishes needed washing, a refrigerator to help clean, baby milk or food to heat up, a tub to scrub, laundry to be done, etc, etc. Being the eldest daughter meant taking the role of the housegirl that my mother would have had should she have stayed in Nigeria and maintained or improved her social status.
But shame is a powerful motivator. Brave mothers would occasionally came to our door with their daughters my age. I cannot recall their names now. Other mothers reminding my own that their children were enjoying life while I was working the second shift. This was the only way I would be allowed to figure out when Miss Mary Mack all dressed in black would be returning. Those blessed days were only on Friday or Saturday during the school year.




ball88.dev hôm bữa mình lướt thấy nhắc nên ghé thử cho biết, ai ngờ vào cái thấy giao diện nhìn khá “thoáng” chứ không rối. Mấy mục chính đặt gọn gàng, kéo xuống là hiểu mình đang ở phần nào, không phải đoán. Mình thích nhất là phần cược trực tiếp hiển thị kiểu dễ nhìn, có bảng kèo cập nhật theo diễn biến nên xem nhanh là bắt nhịp được, khỏi phải bấm qua lại nhiều tab. Chữ với màu cũng vừa phải, không bị chói mắt như vài trang khác mình từng thử. Nói chung mới vào mà thao tác cũng ổn, cảm giác họ sắp xếp thông tin có đầu có đuôi. Đặc biệt mấy khối thông…
thapcam tv mới dạo này mình thấy có người nhắc tới khi nói về các nền tảng giải trí trực tuyến nên cũng thử mở vào xem cách họ bố trí giao diện ra sao. Mình không đi sâu vào nội dung hay từng trò cụ thể, mà chủ yếu quan sát cách các chuyên mục được phân chia trên trang và cách thông tin hiển thị cho người dùng. Nhìn tổng thể thì các khu như thể thao, casino, game bài hay slot thường được sắp xếp theo từng nhóm khá rõ, hiển thị dạng khối và danh sách nên lướt qua cũng dễ theo dõi. Các bảng dữ liệu được trình bày dạng cột khá gọn, giúp quan…
hit club hôm bữa mình thấy bạn bè nhắc hoài nên cũng ghé thử cho biết, kiểu vào xem giao diện với cách họ trình bày thôi chứ chưa chơi gì nhiều. Ấn tượng đầu là trang nhìn khá sáng và dễ lướt, các khối nội dung chia rõ ràng nên đọc không bị ngợp. Mình thích kiểu họ để phần giới thiệu thương hiệu và mấy thông tin về bảo mật (có nhắc SSL 256-bit) ở chỗ khá dễ thấy, kéo xuống cái là gặp chứ không phải mò. Menu cũng gọn, bấm qua lại giữa các mục không bị rối, load trang ổn. Nói chung cảm giác giống một site làm chỉnh chu, nhưng vẫn giữ kiểu trình…
luongsontv.llc dạo này mình cũng thấy bạn bè nhắc nên ghé thử cho biết. Mình không đọc kỹ nội dung hay gì đâu, chỉ mở lên lướt vài phút xem giao diện sắp xếp ra sao thôi. Ấn tượng đầu là trang nhìn khá thoáng, chữ không bị dày đặc nên đỡ mỏi mắt. Mấy phần thông tin được chia thành từng khối riêng, kéo xuống tới đâu biết mình đang ở mục nào tới đó, không bị rối. Mình thích nhất là thanh menu đặt chỗ dễ thấy, bấm qua lại nhanh gọn, không phải mò. Nói chung kiểu trình bày này hợp cho ai chỉ muốn xem nhanh, vì bố cục chia khối rõ ràng và menu nằm…
tỷ lệ kèo bóng đá mình thấy mọi người nói nhiều quá nên ghé vào xem thử cho biết. Mình không phải dân soi kèo gì đâu, chỉ kiểu vào lướt nhanh xem có dễ nhìn không. Cảm giác đầu tiên là trang này ưu tiên bảng kèo, nhìn khá rõ ràng, dạng cột nên kéo xuống cái là nắm được ngay. Mình cũng để ý họ cập nhật tỷ lệ khá sớm, nên lúc mở lên thấy số liệu thay đổi liên tục chứ không bị “đứng hình”. Mấy mục trên đầu trang đặt gọn, bấm qua lại không rối, kiểu ai chỉ muốn xem nhanh thì hợp. Nói chung mình thích cái cách họ để phần kèo nhà…